Kẻ chế tạo quỷ

Hồn ma Chetchoang thì cười khanh khách, nó chợt trợn mắt sau đó vẩy tay một cái. Cả người Long bị đẩy vào trong quan tài, rồi ôm lấy Kiều Nhi, cả hai người bị nhốt ở sâu trong đó ních chặt không thể thoát ra được.

Trầu cau
Ám ảnh
Vì ta quá yêu chủ nhân

Long mở cửa tiệm tạp hóa cũ, bước vào trong căn nhà tối tăm ẩm mốc đầy bụi bặm, anh cất giọng gọi to:

– Chú Luân, chú Luân ơi…

Không có bất cứ tiếng động hay âm thanh nào trả lời lại anh, dường như chú Luân mà anh nói không hề có ở đây.

Long năm nay hai mươi hai tuổi, làm công tác biên tập viên cho một nhà xuất bản sách. Công việc của anh chủ yếu là chủ biên những bộ sách kinh dị, những tác phẩm ăn khách của các tác giả nổi tiếng. Cho xuất bản lại thành sách để thu lại lợi nhuận cho nhà xuất bản.

Đào Văn Luân là một trong những cây viết lớn, mà nhà xuất bản Lương Sơn của anh cần quan tâm. Những tác phẩm của Đào Văn Luân thường là những tác phẩm về những câu chuyện kinh dị gắn liền với đời sống. Những con quỷ sinh ra từ nhân gian, rất khát máu và đôi khi gian ngoan. Những câu chuyện của ông luôn làm cho người ta có cái cảm giác rờn rợn. Rợn từ câu từ cho tới lối hành văn, chỉ mới đọc qua thôi là đã khiến cho con người ta lạc vào bến mê không sao dứt ra nổi.

Nhìn khung cảnh trong căn nhà, theo đúng cái địa chỉ đề tên Đào Văn Luân, tác giả với bút danh Kim Sơn. Thì Long thấy toàn bộ căn nhà đều là những thanh giằng sập xệ, bụi bặm mốc meo như từ lâu đã không có người ở. Nơi này luôn có một cảm giác u ám đến kinh người, các góc cạnh trong nhà đều tối om như mực, nền nhà bụi bặm loang lổ những thứ gì như hết sức kinh tởm. Những thứ này nhìn qua, thảo nào lại có thể tạo nên một cây viết sặc mùi kinh dị như vậy. Âu cũng chính là do nơi ở của ông ta hình thành nên cái tính cách này.

Ông Luân kể từ trước đó có nộp cho nhà xuất bản Lương Sơn một dự án truyện kinh dị mang tên Quỷ Kiều. Dự án truyện kinh dị này được các chủ biên và tổng biên tập đánh giá rất cao. Sau khi tập một được xuất bản thì liên tiếp có những phản hồi từ độc giả, đòi hỏi câu chuyện cần phải có phần hai. Với sức nóng của Quỷ Kiều và doanh thu hứa hẹn của nó, nhà xuất bản đã thúc giục ông Luân mau chóng hoàn thành phần hai, và ông cũng đã đáp ứng. Thế nhưng kể từ tuần trước, đã là hạn cuối cùng phải nộp bài, mà Long vẫn không thể liên lạc được với ông Luân. Gọi điện thoại thì cũng chỉ thấy chuông điện thoại reo rồi để đấy. Sức ép từ tổng biên tập đã quá lớn, cuối cùng Long phải đích thân mò theo cái địa chỉ mà trước đây ông Luân có đề trong hồ sơ nộp bản thảo gửi cho nhà xuất bản.

Trên tập hồ sơ ấy có ghi địa chỉ, số nhà 33 ngõ Lăng Cầu, phố Kim Tiền. Địa chỉ này dẫn Long đến một khu ngoại ô vắng người, con phố Kim Tiền này là một con phố nằm trong một khu đô thị đã bị quy hoạch, xung quanh nhà cửa đều không có người ở. Kể cả khi vào trong ngõ rồi, thì cũng chỉ thấy lác đác có vài người, mà đa phần đều là những thành phần bất hảo trộm cắp hút chích. Căn nhà nằm sâu ở cuối ngõ, bên ngoài có cái biển đề tên, tiệm tạp hóa Luân Phương.

Có điều cái biển ấy đã bị mờ đi rất nhiều theo năm tháng, có thể trước đây ở đây cũng là một nơi tấp nập sầm uất. Nhưng không hiểu tại sao trải qua thời gian mà lại tiêu điều như vậy mà thôi.

Nhìn gian phòng ở bên dưới hoang tàn như vậy, gọi mãi mà không có tiếng trả lời. Long lại đành phải tự tiện mò lên tầng hai, theo tiếng gõ chân loẹt quẹt loẹt quẹt, anh đoán chắc là tầng trên đang có người.

Anh lại tiếp tục cao giọng gọi lớn:

– Chú Luân ơi, cháu là Long bên nhà xuất bản Lương Sơn đây chú!

Vẫn không có tiếng âm thanh đáp lại Long, mà vẫn chỉ có tiếng âm thanh lộc cộc, giống như tiếng giày gõ mạnh vào sàn gỗ.

Cái cầu thang tối đen hun hút, kéo dài lên mãi tít tận tầng trên, Long bước đi từng bước cực kỳ nặng nề và có cảm giác bất an luôn ập đến quanh mình.

Từ trên cái thứ ánh sáng heo hắt duy nhất, khiến Long có thể mường tượng được từng bước bậc thang mà bước vào, chầm chậm xuất hiện một đôi mắt đờ đẫn. Đúng lúc ấy Long liền ngước lên nhìn thì ngay lập tức giật mình, anh hơi hoảng sợ một chút nhưng nhận ra đó chính là ông Luân, chính là đại tác gia nổi tiếng với bút danh Kim Sơn mà lần trước anh đã gặp ông tại nhà xuất bản.

– Chú Luân!

Anh cao hứng liền gọi ông Luân một tiếng.

Đáp lại anh chỉ là một tiếng thở dài và nói:

– Cậu về đi, dự án truyện lần này xem ra tôi không thể hoàn thành nữa rồi, tôi hết sức xin lỗi…

Ông Luân nói xong liền quay đầu đi, Long hết sức kinh ngạc vì câu trả lời của ông. Nhưng anh nào có thể bỏ cuộc dễ dàng như thế, trước hết là anh đã mất công tới đây một chuyến thì phải được việc. Sau đó là nếu không được việc thì còn bị tổng biên tập quạt cho một trận, vậy cho nên chuyến này Long dù không thuyết phục được ông Luân viết tiếp thì cũng phải nghe được cái lý do thỏa đáng rồi mới đi.

Anh tiếp tục bước lên trên cầu thang, giọng nói hết sức khẩn thiết:

– Chú Luân, xin chú đừng quyết định vội vàng như vậy, dù gì thì đây cũng là dự án tâm huyết của chú. Sao chú nỡ lòng mà đem con bỏ chợ như vậy?

Từ trên lầu hai, cái tiếng thở dài của ông Luân lại vang xuống:

– Tôi cũng không muốn như vậy, nhưng xem ra tôi đã sức cùng lực kiệt rồi, tôi chẳng thể chống lại nó được nữa. Ngay kể từ đầu, đáng lẽ ra tôi không nên tạo ra nó thì mới đúng…

Long ngạc nhiên liền hỏi:

– Chú Luân, sao chú lại nói như vậy?

Ông Luân chợt quát ngược lại đe Long:

– Tôi nói lần cuối cùng, cậu về đi, đừng để cho tôi phải nói thêm một lần nào nữa!

Long không nghe, toan bước lên thì đèn điện chợt sáng trưng. Ông Luân xuất hiện ở đầu cầu thang với hai mắt mở to trợn trừng nhìn anh rồi quát tháo nói:

– Cút ngay!

Không để Long nói thêm câu nào, thì ông Luân đã cầm ngay một cái cán chổi giơ lên trực đập bổ nhào về phía anh. Long bất giác phải quay đầu chạy ngược xuống tầng dưới, xem ra ông tác giả này viết truyện ma nhiều quá nên thần kinh có vấn đề rồi. Những lúc như vậy tốt nhất không nên dây vào. Bất đắc dĩ lần này Long đành phải từ bỏ ý định thuyết phục ông Luân tiếp tục dự án truyện của mình.

Rầm!

Tiếng vỗ mạnh xuống bàn, cái bàn tay to béo núc ních của tổng biên tập, hai mắt gã híp lại nhìn Long quát tháo nói:

– Đồ vô dụng! Tôi cho cậu thời hạn thêm hai ngày, nếu không đem bản thảo được về đây thì cậu cũng nghỉ việc luôn đi!

Tiếng tổng biên tập vơi dần sau cánh cửa gỗ, kể từ khi Long bước ra khỏi căn phòng đó thì cũng là lúc trong đầu anh luôn đau đáu suy nghĩ làm sao có thể giải quyết chuyện này.

Tại sao ông Luân lại có một cách hành xử lạ lùng như vậy? Đằng sau những chuyện này ẩn giấu những bí mật nào mà lại khiến một con người đang tâm huyết say mê vì bộ truyện của mình lại phải bỏ dở giữa chừng?

Trong đầu Long ong ong một mớ hỗn loạn, bất giác đâm sầm vào một người nào đó. Cái da thịt mềm mại, mùi hương thơm ngát liền khiến Long nhận ra mình đã đâm đầu vào một người phụ nữ. Người phụ nữ kêu lên những âm thanh suýt xoa rồi oán trách Long bằng giọng bực tức:

– Hay cho cái nhà anh này, đi đứng kiểu gì mà không chịu nhìn đường vậy?

Long ngẩng đầu ngước nhìn lên, thì liền nhận ra đó là Kiều Nhi, cũng là một biên tập viên trong nhà xuất bản Lương Sơn. Kiều Nhi năm nay hai mươi sáu tuổi, kém Long độ hai tuổi, là một cô gái hết sức xinh đẹp. Được rất nhiều người trong cánh đàn ông ngưỡng mộ, và xem nàng như là mục tiêu cao vời vợi cần phải chinh phục. Long cũng rất thích Kiều Nhi, chỉ có điều Long cảm thấy mình với không tới nên trước nay chưa từng bắt chuyện với cô.

Long nhìn Kiều Nhi rồi nói:

– Cho anh xin lỗi, vừa rồi anh mãi nghĩ mấy chuyện quá…

Kiều Nhi đứng dậy chỉnh lại bộ quần áo xô lệch, rồi quay sang nhìn Long nói:

– Có phải về chuyện của tác giả Kim Sơn không?

Long gật đầu ngạc nhiên:

– Phải, sao em lại biết được việc này vậy?

Kiều Nhi hơi thấp giọng tỏ vẻ chẳng vui vẻ gì mà nói:

– Tổng biên tập chỉ thị cho tôi lần này, phải cùng với anh hoàn thành chuyện ấy. Trần Đức Long, anh có biết là anh vừa mới kéo tôi chết theo anh rồi không…

Long lại gãi đầu gãi tai mà xin lỗi thêm lần nữa, Kiều Nhi cũng chẳng thèm để ý đến anh mà đã lập tức quay đầu đi thẳng, bỏ lại Long tiếp tục đứng tần ngần ở một chỗ.

Hết giờ, Long rời nhiệm sở trở về nhà, chuẩn bị bữa ăn tối và ăn một cách thật nhanh chóng. Sau khi hoàn thành việc lặt vặt cá nhân, Long bắt đầu lên mạng truy tìm tiểu sử và tung tích cá nhân của Kim Sơn, hay nói cách khác là anh phải tìm hiểu mọi thông tin liên quan đến ông Luân và phân tích ngay trong đêm nay, để chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục đến nhà ông ta thuyết phục ông ta. Nhưng trước hết thì anh cũng cần phải tìm hiểu lý do chuyện lần này xảy ra khiến ông Luân từ bỏ viết bài, có phải là do liên quan đến chuyện gì trong quá khứ hay không.

Reng reng!

Chợt điện thoại từ trong túi quần anh vang lên, số điện thoại lạ.

Long nheo mày tự nhủ, không biết giờ này lại có ai muốn gọi anh đây, nhưng anh chỉ thoáng nghĩ qua trong đầu như vậy thôi. Anh nhanh tay nhấn nút trả lời:

– A lô!

Từ đầu dây bên kia liền có tiếng con gái vọng lại:

– Trần Đức Long!

Long không biết đầu dây bên kia là ai, nghe qua thì giọng nói rất quen nhưng anh vẫn phải hỏi lại:

– Ai vậy? Có phải Kiều Nhi không em?

Giọng nói bên kia chính xác là của Kiều Nhi, cô nhanh chóng trả lời xác nhận:

– Phải, là tôi đây…

Long trả lời:

– Đêm khuya như vậy em gọi anh có việc gì không?

Kiều Nhi bên kia đầu dây cười rất thích thú nói:

– Anh có rảnh không, tôi có một chuyện muốn nhờ anh, anh xuống nhà đi. Tôi đang đợi ở dưới nhà anh rồi…

Long thở dài một hơi liền cúp máy. Xem ra đêm nay anh lại phải thức trắng một đêm để tìm kiếm thông tin bù đắp lại. Cũng không biết tại sao cô nàng Kiều Nhi này nửa đêm nửa hôm lại mò đến nhà anh làm cái gì không biết.

Long bước xuống dưới nhà, mở cửa ra thì đã thấy Kiều Nhi siêu vẹo bước đi lệch lạc trực như sắp ngã. À thì ra là cô ta đang say rượu, cô ta vừa say rượu lại còn có vẻ gì đó rất bực tức nữa.

Long hắng giọng gọi:

– Sao, cô gọi tôi có chuyện gì vậy?

Kiều Nhi siêu vẹo lí nhí nói được một câu:

– Anh…

Thì liền bổ nhào về phía Long gục vào người anh mà lịm đi, Long hơi hốt hoảng, nhưng cũng nhanh chóng đỡ cô ta lên nhà, đặt cô ta lên chiếc giường nằm ngủ duy nhất của mình. Xong việc anh liền thở phào một hơi rồi tự chửi rủa:

– Cô hết chỗ ngủ rồi hay sao? Nhà tôi trở thành cái nhà công cộng từ khi nào vậy…

Nói xong anh liếc xéo qua nhìn Kiều Nhi một cái, nhìn cô đang say sưa ngủ ngon mà trông rất xinh đẹp. Có lẽ nếu vớ phải kẻ cơ hội nào đó thì hẳn là phải nhân lúc này cô đang ngủ say mà giở trò đồi bại, thế nhưng Long không phải hạng người như vậy, anh chỉ liếc qua một chút rồi đem chiếc chăn mềm trong góc giường đắp lên người cô. Sau đó lại quay lại bàn vi tính, tiếp tục công việc tìm kiếm thông tin về ông Luân.

***

Đào Văn Luân, sinh năm 1966, xuất thân trong một gia đình nhà giáo, bố là giáo viên, mẹ cũng là giáo viên. Ông lấy vợ năm 24 tuổi, và có hai đứa con, nhưng đến năm 36 tuổi thì không hiểu vì lý do gì mà lại bỏ vợ. Người vợ đó của ông ta sau này cũng đi biệt xứ không rõ tung tích…

Những thông tin liên quan đến ông Luân cứ liên tục xuất hiện, Long phải cố sức đọc rồi tìm kiếm, đến cuối cùng anh cũng đã có thể phát hiện ra một chi tiết có liên quan.

Con trai thứ hai của ông Luân, năm mười hai tuổi đã bị chết, từ đó ông Luân lâm vào bấn loạn và bắt đầu sáng tác những bộ tiểu thuyết kinh dị làm mưa làm gió.

Long nhớ lại cái lần cuối cùng mà anh gặp ông Luân, thì thấy ông ta có vẻ đang rất tiều tụy. Liệu có khi nào chính vì lý do này khiến ông Luân suy nghĩ và muốn bỏ dở không tiếp tục sáng tác? Long nghĩ đến vấn đề chỉ có thể là ở chỗ này, đây sẽ là điểm mấu chốt để anh có thể thuyết phục ông Luân viết tiếp hay không bộ tác phẩm nổi tiếng, Quỷ Kiều…

Đọc xong những luồng thông tin ấy, Long liền cựa mình ngửa đầu cho thoải mái, chuẩn bị đi ngủ. Thì thình lình một cái anh giật thót mình, vì Kiều Nhi từ lúc nào đã đang đứng ở sau lưng của anh.

– Cô… cô làm cái gì vậy?

Long thoáng hoảng hốt vì giật mình liền hỏi.

Kiều Nhi lúc này mới lười nhác đáp trả:

– Tôi đang ngủ mà tự dưng đói quá nên dậy, nhà anh còn cái gì ăn không?

Long gật đầu, lúc này anh cũng hơi đói. Trong tủ lạnh còn một chút đồ ăn, anh nhanh chóng đem chế biến thành một vài món đơn giản rồi đặt xuống bàn ăn. Kiều Nhi tròn mắt xoa tay, mũi hơi khịt khịt nhấc tay đánh giá:

– Tôi không ngờ đàn ông như anh lại có thể nấu ăn ngon đến như vậy!

Long chép miệng nói:

– Cô không biết những đầu bếp nổi tiếng đều xuất thân là đàn ông à?

Kiều Nhi thoáng nhếch môi phản ứng không cho là đúng, tuy nhiên cô nhanh chóng ngồi xuống bàn ăn, cầm đũa lên rồi nói:

– Mời anh ăn cơm!

Rồi chẳng chờ Long trả lời, đã đem thức ăn ngon lành thả vào miệng nhai đều thật đã. Cái miệng nhỏ xinh của Kiều Nhi đôi lúc chu lên trông rất đáng yêu, Long chỉ thoáng gằn lòng mình lại, ngồi xuống rồi cũng bắt đầu ăn. Trong khi ăn, Long chợt hỏi:

– Kiều Nhi, sao cô lại uống say đến mức như vậy?

Kiều Nhi vừa ăn vừa bất mãn nói:

– Còn không phải vì anh sao?

Long hơi ngạc nhiên hỏi lại:

– Vì tôi?

Kiều Nhi gật đầu tỏ vẻ thản nhiên nói:

– Đúng, là vì anh! Anh khiến tôi phải đi thuyết phục cái lão già Kim Sơn đó. Vì thuyết phục cái lão già đó mà tôi phải uống rượu cùng với con trai ông ta đến say mèm…

Long kinh ngạc vui mừng nói:

– Con trai ông ta? Cô biết con trai ông ta sao?

Kiều Nhi nói:

– Đương nhiên, anh không biết sao? Con trai ông ta là kiến trúc sư Đào Ngọc Lâm, hết sức nổi tiếng đấy…

Long chợt dừng đũa, anh đặt cái bát lại vô bàn ăn rồi chạy đến bên bàn máy tính, nhìn đến thông tin liên quan đến ông Luân. Phải, đúng thực là ông ta có một người con trai tên Đào Ngọc Lâm, nhưng điều khiến Long không ngờ rằng Đào Ngọc Lâm ấy lại chính là kiến trúc sư Đào Ngọc Lâm nổi tiếng hiện nay. Điều này có thể nói là hết sức trùng hợp, nếu không phải chính miệng Kiều Nhi khẳng định, có lẽ Long cũng không cho là chuyện này có khả năng xảy ra.

Kiều Nhi đang ăn liền ngừng lại hỏi:

– Sao vậy? Chẳng lẽ anh lại ngạc nhiên đến thế à…

Long gật đầu, ngồi xuống bàn ăn từ tốn nói:

– Tôi chỉ không ngờ mà thôi! Vậy cô đã thăm dò được chút thông tin gì chưa?

Kiều Nhi gật đầu nói:

– Đào Ngọc Lâm là con trai cả của nhà văn Đào Văn Luân, khoảng mười năm trước anh ta đã tách ra khỏi gia đình và ở riêng. Sau đó theo học ngành kiến trúc và trở nên nổi tiếng với công trình tháp tài chính phố Lê Văn Lương…

Long nghiêng đầu, chăm chú nghe Kiều Nhi kể về tiểu sử của Đào Ngọc Lâm, một tay kiến trúc sư gây phong ba bão táp trong ngành xây dựng, được vô số tập đoàn lớn mời chào. Đào Ngọc Lâm nổi tiếng tài hoa lại giàu có cự phách như vậy? Vậy tại sao lại để cho bố mình là Đào Văn Luân phải sống trong một căn nhà ẩm mốc cũ kĩ đến như thế?

Nghe Kiều Nhi kể một thôi một hồi, cuối cùng thì cô cũng kết luận:

– Qua những gì tôi tìm hiểu, thì rất có thể chuyện lần này khiến Kim Sơn ngừng bút rất có khả năng chính là do cái chết của người con trai thứ hai của ông ta…

Long gật đầu nói:

– Những gì cô điều tra được, rất giống những thông tin của tôi tìm được qua mạng. Cô không thể tìm hiểu thêm được gì sao?

Kiều Nhi lắc đầu nói:

– Anh ta rất giảo hoạt, nhiều lần cố ý muốn nói lảng tránh đến chuyện này. Anh ta muốn hẹn tôi gặp mặt ăn tối một lần nữa…

Long hỏi:

– Vậy cô định như thế nào?

Kiều Nhi thản nhiên nói:

– Gặp, tất nhiên là phải gặp rồi!

Long cười:

– Cô không sợ anh ta có ý đồ gì với cô sao?

Kiều Nhi lắc đầu:

– Suy nghĩ của đàn ông tôi đều nắm bắt được, chỉ là con cá trong ao thôi, tôi có thể nắm thóp anh ta…

Long nói:

– Tôi chỉ có thời hạn hai ngày, tính từ ngày mai, để thuyết phục Kim Sơn tiếp tục viết bộ truyện ấy!

Kiều Nhi hơi nghiêng đầu khẳng định nói:

– Tôi biết, và tôi cũng chỉ cần một ngày là có thể bắt ép được Đào Ngọc Lâm phải nói ra cái bí mật ấy…

– Vậy được! Ngày mai tôi sẽ cố gắng đến thuyết phục Kim Sơn một lần nữa, nếu như ông ta không đồng ý, thì mới dùng đến cách của cô, đem chuyện ấy nói ra để ép ông ta…

Kiều Nhi nuốt ực một cái hết thức ăn, rồi uống nước, sau đó lại xoay người trèo lên giường ngủ luôn.

Long thấy vậy liền nói:

– Cô không biết rằng mình đang ở trong nhà một người lạ à, cô không sợ tôi giở trò gì sao?

Kiều Nhi dùng giọng ngái ngủ thản nhiên nói:

– Tùy anh thôi, nếu ngày mai không muốn bị lên phường trình báo thì cứ việc…

Nói xong Kiều Nhi lăn vào ngủ say, mặc kệ Long đứng tần ngần ở đó một lúc với vẻ khó hiểu.

Long quay ra dọn chén bát, rồi cũng nằm lên chiếc ghế sô pha chằn chọc suy nghĩ xem ngày mai nên nói gì với Kim Sơn để có thể thuyết phục được ông ta viết tiếp bộ truyện Quỷ Kiều. Nghĩ đến cái tên bộ truyện là Quỷ Kiều, thì hẳn là nó phải có một lý do nào đó mới khiến ông ta đặt tên câu truyện là như vậy. Quỷ Kiều, không phải là cây cầu của quỷ hay sao? Vì sao ông ta lại lấy cái tên này?

Nằm suy nghĩ một lúc mà chẳng thể nghĩ ra, Long lại chợt chạy đến chỗ cái kệ sách, đem cuốn truyện Quỷ Kiều đã được xuất bản, đem ra đọc lại một lượt xem xem liệu có chi tiết nào trong câu chuyện có liên quan đến ông ta hay không. Bởi vì thường là như vậy, trong những câu chuyện luôn có những sự liên hệ rất mật thiết đến người sáng tác ở đời thực, không ít người sáng tác đem chính câu chuyện của mình ra kể. Liệu có khi nào Kim Sơn cũng đem chính chuyện đời của mình ra kể hay không?

Quỷ Kiều là bộ truyện viết về hình thức tế lễ man rợ, cách tạo ra những con quỷ của người dân vương quốc cổ bồn man xưa, đem người sống tế lễ để tạo ra một con quỷ có những quyền năng to lớn thực hiện những mục đích của người tạo quỷ. Thường thì những con quỷ ấy khi được tạo ra thì sẽ là để phục vụ mục đích hoàng tộc bồn man. Những con quỷ được tạo ra thường khát máu, vô nhân tính và chỉ phục vụ một mục đích duy nhất, sự trả thù vô tận cho cái chết của nó.

Vương quốc cổ bồn man có lịch sử kéo dài 109 năm, nhưng hậu đại của nó được âm ỷ kéo dài đến tận thời hiện đại. Theo Quỷ Kiều thì một số dòng máu hoàng tộc cổ của vương triều bồn man vẫn còn tồn tại, và vẫn muốn dùng phương thức Quỷ Kiều tạo ra những con quỷ để phục hưng lại triều đại của mình.

Quỷ Kiều là bộ truyện kéo dài kể về quá trình tạo ra ba con quỷ trong suốt 109 năm kéo dài của chiều đại vương chiều bồn man, khiến vương triều này có thể hưng thịnh trong suốt khoảng thời gian ấy.

Nhưng sau này Fa Ngum (Pha ngừm) vua của đất nước Lan Xang (Vạn Tượng) đã dùng đại mục sư của vương triều hóa giải ba con quỷ của vương quốc bồn man, sát nhập vương quốc cổ này vào triều đại của mình. Chấm dứt hơn một trăm năm tồn tại của vương quốc bồn man cùng những sự tích ly kỳ về nó.

Bộ truyện Quỷ Kiều phần một có đề cập đến quá trình tạo con quỷ thứ nhất, của hoàng thất đời đầu tiên của vương triều bồn man Chetchoang, cai trị Xiêng Khoảng vào năm 1369. Chetchoang đã giết chết chính con gái đẻ của mình, tế lễ vị thần địa ngục của người dân tộc Thái, thần Pha. Cái chết của người con gái của Chetchoang đã hình thành tích quỷ kiều đời đầu, đem toàn bộ tất cả tù trưởng của vùng đất Chiềng Khuoang giết sạch sẽ, và bắt con cháu hậu đại của những tù trưởng này phải phục tùng vua Chetchoang vô điều kiện.

Long đọc đi đọc lại tất cả những dữ kiện trong cuốn truyện Quỷ Kiều, mà không hề nhìn thấy bất cứ chi tiết nào cho thấy có thể điều ấy liên quan đến ngoài đời thực của Đào Văn Luân. Chỉ có chi tiết duy nhất trong Quỷ Kiều là giết sống người con gái đẻ tế lễ để tạo ra quỷ. Liệu rằng có khi nào Kim Sơn cũng đã giết chính con trai đẻ của mình để tạo nên một con quỷ như vậy? Long nghĩ đến điều ấy liền tự lắc đầu một cái chửi mình là hoang đường. Bởi vì bây giờ đã là thời đại nào rồi mà cha lại có thể giết con, hơn nữa cũng vì mục đích gì mà lại tạo ra chuyện ấy được.

Long cười nhạt một chốc, rồi gấp cuốn sách lại. Bắt đầu nhắm mắt đi ngủ cho tới sáng…

Sớm hôm sau.

Long đã thức dậy từ rất sớm, anh đảo mắt một chốc thì đã không nhìn thấy Kiều Nhi đâu cả. Ở trên bàn chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ, có vài chữ mà Kiều Nhi đã ghi: “Đừng vội gặp Kim Sơn”…

Long hơi nhíu mày tự nhẩm:

– Tại sao?

Anh tự hỏi với lòng mình rằng tại sao Kiều Nhi lại không muốn anh đi gặp ông Luân, lẽ nào cô còn có điều gì đã giấu anh trong chuyện này mà không muốn cho anh biết. Nhưng mặc cho Kiều Nhi có để lại lời nhắn như vậy, thì Long vẫn quyết định sẽ đến nhà và gặp ông Luân thêm một lần nữa để thuyết phục ông ta.

Đóng cánh cửa nhà khép lại, Long nhanh chóng nhảy lên chiếc xe máy của mình phóng ra vùng ngoại ô, tới con phố Kim Tiền, nơi có căn nhà là tiệm tạp hóa cũ của ông Luân.

Đẩy cửa bước vào trong, lại giống như lần trước, nơi này là một nơi cũ kĩ ẩm mốc. Vẫn cái mùi nấm mốc ấy cứ xộc vào mũi Long khiến anh nghẹt thở.

Anh lại bước lên chiếc cầu thang như lần trước, lần này anh chưa kịp cất giọng, thì đã thấy ông Luân thẫn thờ ngồi ở đầu cầu thang nhìn chằm chằm xuống, khiến anh lập tức giật nảy mình.

– Chú Luân…

Long dùng giọng hơi hoảng gọi ông Luân, chỉ thấy ông ta cứng đơ như một khúc gỗ. Một lúc sau ông ta mới cất tiếng trả lời:

– Có phải nếu tôi tiếp tục viết thì cậu sẽ buông tha cho tôi hay không?

Long gật đầu, nhưng chợt xua tay nói:

– Cháu chỉ muốn chú tiếp tục viết để công sức của mình công bị bỏ dở thôi, chứ nào có ý muốn ép uổng gì chú!

Ông Luân thở dài nói:

– Thôi được rồi, cậu về đi, nay mai bản thảo sẽ được gửi đến, không cần cậu phải cất công đến tận đây đâu!

Long vui sướng cười nói:

– Chú đã đồng ý viết lại?

Ông Luân gật đầu, rồi đứng dậy xoay người biến mất. Long thở phào một hơi, xem ra cái thanh kiếm treo trên đầu của anh từ phía tổng biên tập đã được gỡ xuống rồi. Nếu như ông Luân đã đồng ý, vậy thì anh cũng không cần phải thuyết phục ông ta thêm nữa. Long chỉ chào hỏi ông Luân vài câu cho có lệ, rồi cũng quay đầu đi thẳng.

Trở về nhà, anh lập tức bấm máy gọi điện cho Kiều Nhi. Bên kia lập tức có âm thanh trả lời:

– A lô!

Long vui mừng nói:

– Tôi đã thuyết phục được ông ta viết tiếp, cô không cần phải đi gặp cái gã Đào Ngọc Lâm nữa đâu!

Kiều Nhi nghe đến đấy liền quát lên trong điện thoại:

– Không phải tôi đã nói rằng anh đừng nên đi gặp ông ta sao?

Long khó hiểu định hỏi lại Kiều Nhi rằng tại vì sao anh không thể làm như vậy, nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy.

Chỉ độ chừng ba mươi phút sau thì đã thấy Kiều Nhi xuất hiện ở trước cửa nhà anh, hung hăng mở cửa vào, lao thẳng về phía anh cho anh dính một cái bạt tai như trời giáng.

Long thất thanh kêu lên thì bị Kiều Nhi ném một xấp tư liệu vào mặt anh rồi nói:

– Anh xem đi, đây là toàn bộ hồ sơ về ông ta mà tôi lấy được từ tay Đào Ngọc Lâm. Anh vừa khiến ông ta chuẩn bị giết thêm một mạng người rồi đấy anh có biết không?

– Giết thêm một mạng người?

Long thảng thốt kêu lên, nhìn chằm chằm vào đống tư liệu trên tay rồi bắt đầu mở ra đọc.

Đào Văn Luân, có tiểu sử mặc bệnh thần kinh vào năm hai mươi tuổi nhưng sau này đã được chữa khỏi. Những việc ấy không hề có ở tư liệu trên mạng vì nó đã được che giấu một cách kĩ lưỡng. Mười năm trước con trai Đào Văn Luân bị suy hô hấp, hen suyễn mà chết cũng là vì lỗi lầm của chính ông ta, hay nói cách khác chính ông ta đã gián tiếp gây nên cái chết của Đào Kiến Quốc. Ông ta nghĩ rằng lọ thuốc xịt hen suyễn của Đào Kiến Quốc là một thứ thuốc độc, và khi nhìn thấy con trai lên cơn hen suyễn ông ta nổi cơn thần kinh giật mất lọ thuốc ấy khiến cho anh ta phải chết. Việc này được người nhà giấu nhẹm đi không cho ai biết, sau cùng bà vợ ông ta là Cơ Thị Hoài đã phải bỏ đi. Chỉ còn lại người con trai cả là Đào Ngọc Lâm cũng cuốn gói khỏi nhà sau sáu tháng.

Điều đáng chú ý đến nhất ở đây, chính là việc nhà văn tâm thần ấy sau này đã đào xác của chính con trai mình lên, để thực hiện cái là kế hoạch tạo quỷ của ông ta, nhằm cho việc phục vụ mục đích viết sách để đạt được nổi tiếng, cần phải có một con quỷ phục tùng giống như trong quỷ kiều. Chính việc này đã dẫn đến việc Đào Ngọc Lâm bỏ nhà ra đi, bỏ lại người cha tâm thần ở trong chính căn nhà cũ kĩ ấy.

Long đọc xong một hồi, nhưng vẫn chưa hiểu tại sao Kiều Nhi lại nói rằng sẽ có thêm một mạng người chết. Kiều Nhi liền giải thích rằng:

– Có phải Quỷ Kiều phần một đã từng nhắc đến cách chế tạo con quỷ đời đầu như thế nào có đúng không?

Long gật đầu nói:

– Đúng! Nhưng nó thì có liên quan gì?

Kiều Nhi nói:

– Chính Đào Ngọc Lâm đã giải thích cho tôi biết, mỗi khi ông ta viết sách, hoặc muốn thực hiện mục đích nào đó của cuốn sách khiến nó thực sự nổi tiếng. Thì cần phải có một con quỷ đúng với những gì ông ta viết sách được sáng tạo ra thật sự, để cho những tình huống ấy được ứng với ngoài đời thực…

Long lắp bắp nói:

– Vậy ý của cô có phải là, nếu như bây giờ ông ta viết phần tiếp theo, có nghĩa là sự xuất hiện của con quỷ thứ hai. Cũng đồng nghĩa với việc ông ta sẽ chế tạo ra một con quỷ nữa, con quỷ thứ hai sẽ xuất hiện cùng với lúc bộ truyện được sáng tác?

Kiều Nhi gật đầu nói:

– Đúng thế!

Long lắc đầu không cho là đúng nói:

– Kiều Nhi, cô bị làm sao vậy? Những điều hoang đường như vậy mà cô cũng có thể tin sao?

Kiều Nhi nói:

– Tin, tôi tin chứ sao lại không? Đào Ngọc Lâm không thể nói dối, bởi vì anh ta…

Kiều Nhi nói đến một nửa liền dừng lại không tiếp tục nói thêm, bởi vì Đào Ngọc Lâm đã thực sự xuất hiện từ lúc nào, anh ta thản nhiên đứng bên cạnh cô. Rồi quay sang nhìn Long và nói:

– Cô ấy tin bởi vì, chính mắt tôi đã trông thấy ông ta tạo ra con quỷ!

Kiều Nhi lắp bắp nói:

– Anh, anh ở đây từ khi nào vậy?

Đào Ngọc Lâm cười nói:

– Từ khi em lấy xong tập tài liệu ấy, là anh đã đi theo em ngay rồi! Kiều Nhi, em nghĩ mình đủ khôn ngoan đến như vậy sao? Em nghĩ anh không thể nhìn ra mục đích của em là gì ư?

Kiều Nhi lúc này đột nhiên chuyển thái độ, khoanh tay thản nhiên nói:

– Được rồi, bị anh đoán trúng rồi. Nhưng chuyện giữa chúng ta cũng đã xong, tôi cũng đã đạt được mục đích của tôi, anh còn có thể làm gì được nữa chứ!

Đào Ngọc Lâm tỏ vẻ ranh mãnh, chợt đứng trước mặt Kiều Nhi vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi nói:

– Nếu anh đoán không lầm, thì em thích cậu ta có phải không?

Đào Ngọc Lâm chỉ tay về phía Long rồi hỏi, Kiều Nhi hai má chợt nóng bừng, giãy nảy lên nói:

– Anh nói cái gì, tôi vì sao phải thích anh ta?

Đào Ngọc Lâm cười ha ha nói:

– Xem ra anh đoán trúng thật, thật sự em rất thích anh ta, bởi vì nếu không em sẽ không thể tỏ thái độ như vậy.

Đào Ngọc Lâm dừng một chút rồi lại nói tiếp:

– Vậy em nghĩ sao? Nếu như cha anh, cái ông nhà văn điên khùng ấy, bắt đầu chế tạo con quỷ thứ hai thì cũng là lúc người mà em thích phải gặp nguy hiểm?

Kiều Nhi tỏ vẻ dỗi hờn nói:

– Anh ta gặp nguy hiểm thì sao cơ chứ? Nhưng vì sao anh ta lại gặp nguy hiểm?

Kiều Nhi vẫn hỏi. Đào Ngọc Lâm tiếp tục trả lời:

– Bởi vì nếu ông ta muốn chế tạo con quỷ thứ hai, tất nhiến sẽ chọn người có tố chất tốt nhất để tạo nên nó. Mà dĩ nhiên anh bạn đây đáp ứng đủ điều kiện ấy…

Kiều Nhi chợt quay đầu nhìn Đào Ngọc Lâm rồi hỏi:

– Là những điều kiện gì?

Đào Ngọc Lâm tự đắc một hồi, rồi tự tiện bước vào trong nhà của Long, ngắm nhìn một hồi rồi nói:

– Căn nhà khá đẹp, rất giống với phong cách của ông ta, có thể là vì điều này nên ông ta đã chọn cậu ta!

Kiều Nhi tức giận nói:

– Anh thôi cái kiểu nói cợt nhả ấy đi, hãy giải thích rõ mọi chuyện đi!

Đào Ngọc Lâm lại cười khanh khách một hồi, rồi chợt thu lại nụ cười nghiêm giọng nói:

– Được rồi, anh không thèm đùa với em thêm nữa. Ông ta chọn cậu ta chỉ vì một lý do duy nhất, là vì cậu ta đã bước vào trong căn nhà ấy, và đã bị con quỷ đời đầu chọn là người tiếp theo để kế tục. Anh đoán sẽ nhanh thôi, chỉ dăm hôm nữa là cậu ta sẽ phải chết. Con quỷ tiếp theo xuất hiện thì cũng là lúc con quỷ đầu tiên phải chết, đó chính là quy luật theo Quỷ Kiều!

Kiều Nhi nói:

– Làm sao anh biết được việc ấy?

Đào Ngọc Lâm nói:

– Vì anh đã đọc hết các bước tạo nên ba con quỷ, nên đã biết trước được việc này!

Đào Ngọc Lâm nói xong, Kiều Nhi vẫn đứng chôn chân một chỗ, hai ngón tay trỏ của cô cứ bứt bứt vào nhau, trán cô nhăn lại suy nghĩ với hai hàng lông mày cau có.

Đào Ngọc Lâm chợt véo mũi Kiều Nhi một cái rồi nói:

– Em xem, còn nói là không thích cậu ta. Vậy cái bộ dạng khuôn mặt của em lúc này là như thế nào…

Kiều Nhi lí nhí lí nhí trong miệng không biết đang nói cái gì, chỉ thấy cô liếc nhìn Long một cái rồi lại quay đầu, vẻ mặt hết sức thất thần và hoảng sợ.

Còn Long thì cứ tần ngần đứng ở đấy, rồi nghĩ đến chuyện mình là quỷ kiều đời thứ tiếp theo thì liền hoảng sợ không thôi. Còn chuyện Kiều Nhi có phải thực sự thích anh hay không thì anh không quan tâm, anh quay sang hỏi Đào Ngọc Lâm:

– Vậy tôi phải làm sao bây giờ?

Đào Ngọc Lâm nói:

– Con quỷ đã chọn cậu làm người kế nhiệm nó, thì chỉ trong vòng ba hôm kể từ ngày cậu bước ra khỏi căn nhà ấy. Nó sẽ đi theo và giết cậu, việc duy nhất chúng ta có thể làm là ngăn cha tôi tiếp tục viết. Chỉ cần ông ta không sáng tác thêm truyện nữa, thì dĩ nhiên con quỷ đời tiếp theo sẽ không được sinh ra, và cậu sẽ được sống!

Kiều Nhi chợt nói:

– Được, vậy thì ngay ngày mai chúng ta sẽ đến căn nhà ấy, và khuyên ông ta ngừng viết bộ truyện ấy lại!

Đào Ngọc Lâm chợt cười khanh khách nói:

– Muộn rồi, em muốn khuyên ông ta ư? Đúng là một chuyện nằm mơ giữa ban ngày, nếu khi ông ta chưa viết thì còn có thể, còn khi ông ta đã viết rồi, thì bản khế ước đã bắt đầu được tiến hành. Nếu ông ta không viết, thì ông ta cũng sẽ phải chết, và quỷ kiều sẽ thoát khỏi sự khống chế của ông ta. Đến khi ấy thì con quỷ có thể sử dụng quyền năng của nó ở bất cứ đâu. Sẽ là một tai họa khôn lường đấy…

Long hoảng sợ run giọng nói:

– Vậy tôi phải làm sao?

Kiều Nhi cũng chợt kéo tay của Đào Ngọc Lâm nói:

– Đúng, anh nhất định phải giúp anh ấy!

Đào Ngọc Lâm liền nhân cơ hội đem bàn tay Kiều Nhi áp lên khuôn mặt mình xoa vào gương mặt anh ta chiếm tiện nghi nói:

– Kiều Nhi, muốn anh giúp anh ta cũng được thôi. Đừng thích cậu ta nữa, thích anh đi!

Kiều Nhi chợt tát mạnh vào má của Đào Ngọc Lâm một cái rồi quát lên:

– Đủ rồi, tôi không thích cái kiểu cợt nhả ấy của anh nữa đâu. Anh nói đi, anh có chịu giúp chúng tôi hay không?

Đào Ngọc Lâm suýt xoa xoa lên khuôn mặt của mình liên tục, rồi nói:

– Kiều Nhi, em mạnh tay thật đấy. Anh đâu có nói là không giúp…

Đào Ngọc Lâm đang cười nói thì nét mặt liền chuyển sang kinh hãi, miệng anh ta chợt lắp bắp:

– Kiến Quốc, em…

Đào Ngọc Lâm nói được vài từ như vậy thì Kiều Nhi cũng nhìn thấy được bóng người thấp thoáng đứng đằng sau lưng của Long. Chỉ có điều bóng người ấy mới thoáng xuất hiện đã lập tức biến mất khiến Long không thể kịp nhìn, mà Kiều Nhi cũng không thể kịp nhìn thấy người đó là ai.

Chỉ có Đào Ngọc Lâm run giọng nói:

– Muộn rồi, không thể ngăn được ông ta nữa rồi, đã đến giai đoạn chế tạo quỷ thứ hai! Đêm nay anh sẽ phải chết…

Đào Ngọc Lâm nói xong liền xoay đầu chạy trối chết. Cho dù Kiều Nhi có gọi như thế nào thì cũng không quay đầu lại. Chỉ còn mình cô ở lại với Long, lúc này Long chợt hỏi cô:

– Bắt đầu từ khi nào?

Kiều Nhi bối rối hỏi:

– Từ khi nào cái gì?

Long thản nhiên nói:

– Bắt đầu từ khi nào em thích anh?

Kiều Nhi xoay người không trả lời, Long bèn huých nhẹ vào cánh tay cô rồi nói:

– Này, trả lời đi chứ!

Kiều Nhi không nói gì, Long liền mạnh dạn ôm chặt cô vào lòng rồi nói:

– Như thế này đã đủ để em can đảm nói với anh chưa?

Kiều Nhi chỉ lí nhí trong miệng:

– Em…

Cô chợt gục đầu vào lồng ngực của anh, rồi kể rằng cô thích anh từ ngày đầu tiên anh đi làm. Chỉ có điều cô không biết tại sao Long lại luôn lảng tránh không muốn nói chuyện với cô, điều ấy luôn làm cô tò mò vì trong công ty cô là người luôn luôn cuốn hút đồng nghiệp, nhất là đồng nghiệp nam.

Vậy mà chỉ có duy nhất Long là không đáp lại hành động của cô, mỗi khi cô chuẩn bị tiến đến gần trò chuyện với anh, là anh lại lập tức lảng tránh. Chính vì những lý do ấy khiến cho Kiều Nhi hết sức tức giận, lần này nhìn thấy Long bị tổng biên tập quạt cho một trận, cô liền nhân cơ hội ấy muốn giúp Long một tay. Kì thực cô biết tổng biên tập chỉ dọa Long như vậy chứ không phải thực sự muốn sa thải anh, loại động thái này luôn luôn được áp dụng trong công việc để thúc ép nhân viên.

Còn về việc Long phải tiến hành thúc giục Kim Sơn sáng tác nốt bộ truyện. Kiều Nhi cũng đã tìm hiểu rất kĩ, cuối cùng cô lựa chọn quyết định giúp Long, và qua lần này hy vọng sẽ có thể có cơ hội tiếp cận đến gần anh hơn.

Nghe Kiều Nhi thủ thỉ trong lòng, Long chợt bật cười rồi nhéo mũi cô sau đó nói:

– Ngốc ạ, anh cũng thích em từ lâu rồi, anh hay lảng tránh là vì thấy có quá nhiều đồng nghiệp nam theo đuổi. Anh thấy mình không có cơ hội, nên thôi…

Kiều Nhi chợt trừng mắt nhìn Long một cái nguýt dài, rồi hạnh phúc nhắm mắt gục vào người anh.

Hai người cứ trò chuyện như vậy cho đến đêm. Long chuẩn bị bữa tối cho cả hai người, trong bữa cơm giống như cho buổi hẹn hò đầu tiên Long nói:

– Được rồi, mấy chuyện vớ vẩn mà gã Đào Ngọc Lâm nói trước hết bỏ qua một bên đi! Anh thấy những thứ ấy cũng chỉ là gã muốn lừa gạt em mà thôi, anh không sao đâu!

Nhưng Kiều Nhi không cho là vậy, cô nói:

– Nếu như những điều anh ta nói là thật, rằng hôm nay con quỷ sẽ thực sự xuất hiện thì anh tính sao?

Long nghiêng đầu nói:

– Thì anh sẽ đối mặt với nó, vậy thôi!

Kiều Nhi lắc đầu nói:

– Không đơn giản như vậy đâu! Vừa rồi chính miệng Đào Ngọc Lâm đã nhắc đến tên của em trai anh ta, Đào Kiến Quốc. Mà chính mắt em cũng tận mắt trông thấy có bóng người xuất hiện phía sau lưng… anh…

Kiều Nhi đang thao thao nói lại chợt kinh hãi, từ cuối cùng mà cô gằn ra cũng là lúc trước mặt cô xuất hiện một thân người trắng bệch, với con mắt đờ đẫn…

Long không hiểu Kiểu Nhi rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì kinh khủng như vậy, nhưng anh tin chắc rằng đằng sau lưng anh phải có một thứ gì đó tồn tại khủng khiếp đến mức khiến Kiều Nhi phải há hốc miệng.

Anh chầm chậm quay đầu lại, thì lại không nhìn thấy thứ gì. Bất giác anh liền thở phào nói:

– Kiều Nhi, em nhìn thấy thứ gì vậy? Thứ gì mà lại khiến em chết khiếp như thế kia?

Kiều Nhi cứng họng ú ớ, cô không nói được gì, mà chỉ lao đến kéo lấy tay của Long. Kéo anh chạy như bay ra khỏi căn nhà, dọc quãng đường đi Kiều Nhi không nói gì mà chỉ khóc. Long không hiểu, chạy theo cô một lúc rồi liền kéo cánh tay cô lại, hai tay đặt lên bả vai cô cố gặng hỏi:

– Kiều Nhi, rốt cuộc là em đã nhìn thấy thứ gì vậy?

Kiều Nhi lúc này mới lau nước mắt, cô rút từ trong người ra một tấm ảnh. Là tấm ảnh của một người con trai độ chừng ngoài hai mươi tuổi, thân người gầy yếu, làn da trắng bệch, ánh mắt thẫn thờ đang nhìn thẳng chằm chằm. Long nhìn vào bức ảnh, thì Kiều Nhi liền giải thích:

– Là anh ta, chính là anh ta Đào Kiến Quốc…

Long gặng hỏi:

– Đào Kiến quốc ư?

Kiều Nhi gật đầu, gạt nước mắt kinh sợ nói:

– Anh ta, vừa rồi anh ta đã đứng ở ngay sau lưng anh…

Long lắc đầu cười nhạt không tin nói:

– Kiều Nhi, em nhìn lầm rồi, vừa rồi làm gì có ai xuất hiện. Chắc đó là ảo giác, tất cả là tại tên Đào Ngọc Lâm kia đã dọa cho em một trận, mới khiến em sợ chết khiếp đến như thế!

Long chỉ vào tấm ảnh, rồi nói Đào Kiến Quốc trông rất giống Đào Ngọc Lâm. Bọn họ là anh em trai ruột, nên nhìn qua trông rất giống nhau. Rất có thể vừa rồi Đào Ngọc Lâm đã quay trở lại muốn dọa cho Kiều Nhi một trận, là vì anh ta rất thích Kiều Nhi nên mới bày ra trò này.

Kiều Nhi lắc đầu nói:

– Không đâu, đấy chính là Đào Kiến Quốc. Long, anh phải nghe em, chúng ta phải lập tức đến nhà ông ta, ngăn ông ta lại…

Long thở dài, vì muốn Kiều Nhi an tâm nên cuối cùng anh cũng đành phải gật đầu đáp ứng cô. Anh nhanh chóng vẫy một chiếc taxi, rồi cùng với Kiều Nhi đi đến phố Kim Tiền ở vùng ngoài ngoại ô thành phố Hà Nội.

Chiếc xe bon bon chạy trên đường, vượt qua lộ tuyến quốc lộ 1 khoảng ba mươi phút là đã bắt đầu nhìn thấy con đường Kim Tiền dần xuất hiện. Con đường tối đen như mực heo hút không một ánh đèn điện, kéo dài đến tận cuối con đường là đã bắt đầu đến ngõ nhỏ mà ô tô chẳng thể đi vào. Long đành phải cùng với Kiều Nhi xuống xe và đi bộ vào nhà của ông Luân.

Quác quác!

Bước đi được đến đầu con hẻm, thì chợt một con quạ từ đâu bay liệng tới, xà xuống đậu trước cái cột gỗ, rồi nó mở miệng lớn kêu lên những âm thanh đầy đáng sợ. Quạ kêu, là điềm báo rằng sắp có người sẽ phải chết.

Kiều Nhi hai tay bám chặt vào cánh tay của Long, mắt thì nhắm tịt lại. Long vẫn điềm tĩnh nắm chặt lấy tay cô, hướng đến căn nhà của ông Luân bước tới. Nếu đã tới đây rồi thì anh phải vào gặp ông ta và nói chuyện với ông ta. Về việc những gì Đào Ngọc Lâm nói có phải là thật hay không thì Long cũng không tin cho lắm. Chẳng qua là vì Kiều Nhi quá sức lưu ý đến chuyện này, nên Long mới phải làm cho cô yên lòng bằng cách đưa cô đến nơi này gặp ông ta.

– Tới rồi!

Long chợt dừng chân, lay nhẹ Kiều Nhi.

Kiều Nhi hai mắt chậm rãi mở ra, đây là lần đầu tiên cô đến căn nhà này. Khung cảnh căn nhà đập vào mắt cô khiến cô liên tưởng đến việc mình sắp sửa bước vào một căn nhà ma vậy. Long nắm tay Kiều Nhi, chợt kéo tay cô đi theo anh và nói:

– Anh đã tới nơi này tính đến đây là lần thứ 3 rồi, đi theo anh…

Long bước tới mở cánh cửa, cánh cửa kêu lên những âm thanh kẽo kẹt hết sức rợn người. Kiều Nhi nghe thấy âm thanh ấy thì chợt cả thân người cô lại co rúm lại. Long vẫn ôn tồn nắm chặt lấy tay cô và bước tiếp vào căn nhà.

Trong nhà với bầu không khí âm u rợn người, thi thoảng có tiếng kêu đứt quãng của con mèo đen khiến Long cũng phải hơi gai người.

Bàn chân Long gõ xuống sàn gỗ, tạo nên những âm thanh lộp cộp. Kiều Nhi hiếu kỳ đảo mắt nhìn quanh căn nhà một chốc rồi bước đi rất chậm theo Long. Long bước dần đến chiếc cầu thang, liền cất giọng gọi to:

– Chú Luân, chú có nhà không?

Long ngửa đầu nhìn lên tầng trên, ở phía trên ấy có một ít ánh sáng lờ mờ đang chiếu rọi xuống bên dưới. Ánh sáng ấy phát ra duy nhất từ cái bóng đèn leb ở bảng điện, và ở bên trên tầng lầu, âm thanh vẫn hết sức im lìm như không hề có người.

Long đã đến đây hai lần, nhưng chưa một lần nào anh có thể lên tới lầu hai, vì cả hai lần ấy chính ông Luân đã đích thân đuổi anh ra về. Nỗi hiếu kì về cái nơi mà ông Luân sống, về nơi mà ông ta đã viết ra được bộ truyện kinh dị số một của thời đại, thôi thúc cho Long bước tiếp lên những tầng bậc thang ọp ẹp, mặc dù trong lòng anh lúc này đang cảm thấy có hơi chút bất an. Rồi nghĩ đến những gì mà Đào Ngọc Lâm nói, anh chính là thế hệ quỷ kiều thứ hai. Và trong căn nhà này đang tồn tại một thứ huyền bí do chính tay ông Luân tạo ra… Long chợt có chút cảm giác chùn chân không muốn bước tiếp.

Nhưng sau cùng, bí mật và sự thật ẩn giấu phía sau đã thôi thúc anh tiếp tục hướng căn lầu tầng hai đi lên. Quang cảnh xung quanh chậm rãi xuất hiện, Long thấy duy nhất một góc nhỏ có người đàn ông đang cặm cụi ngồi trước chiếc máy vi tính đời cổ. Cặm cụi gõ lách cách liên tục những phím chữ rất nhanh, ông ta lướt qua từng phím trên chiếc bàn vi tính điệu nghệ thực thụ như một nghệ sĩ piano đang chơi bản nhạc của mình.

– Chú Luân…

Long lại tiếp tục cất giọng gọi ông Luân, nhưng ông ta không hề trả lời, ông ta vẫn cặm cụi gõ phím rất đều, giống như một cỗ máy.

Long gọi mấy lần mà ông ta không thưa, bất giác anh đành phải mặc kệ ông ta. Anh ngoảnh nhìn quanh khắp phòng lầu tầng hai, thì liền thấy nơi này treo rất nhiều bức tranh tự vẽ, đều là vẽ hình người nào đó đang ngửa cổ lên trời tự tay bóp cổ hết sức khổ cực.

Có đến bốn bức tranh y như vậy, được treo theo thứ tự ngay ngắn với một khoảng cách nhất định. Long quét mắt nhìn tới thì thấy còn một bức tranh thứ năm, chỉ có điều là bức tranh này mới chỉ là phác thảo, còn chưa có hình thù rõ ràng nên không biết người mà nó vẽ là ai.

Chầm chậm chú ý kĩ một lần nữa, thì Long liền giật mình hoảng sợ, tại vì ở ngay cái bức tranh thứ tư, chỗ gần với bức tranh thứ năm nhất. Thì cái thân người được vẽ ở trong tranh giống y như đúc với bức ảnh mà Kiều Nhi đã cho anh xem, bức ảnh về chân dung của Đào Kiến Quốc.

Long xoay người, đang định đi về phía ông Luân ngồi, thì thình lình một cái. Ông Luân đã xuất hiện ngay trước mặt anh, ông ta trợn trừng mắt nhìn anh mà rít gào.

– Tôi là tác giả, tôi là tác giả của câu chuyện này…

Ông Luân nói xong, thì liền xoay người bật một cái máy chiếu lên. Cái máy chiếu chuyển động dần phát ra tia sáng, từng nhân vật như trong hình vẽ trên tranh xuất hiện ở đầu tia sáng ở máy chiếu. Ông Luân đắm chìm trong những hình ảnh của nhân vật trong tranh, bước đến gần cái tường. Chọn một người gần nhất đứng đối diện nói chuyện.

Ban đầu Long chỉ nhìn thấy những hình ảnh động trong video. Rồi dần dần, anh dần nhận thấy sự không hợp lý của đoạn video mà máy chiếu này đang phát. Các nhân vật ấy dần dần trở nên sinh động, và nó thoát ra khỏi quy luật vật lý thông thường, những tia sáng đang tự chuyển động và hóa thành những hình ảnh thực chất.

Bóng người trong video chợt bước tới gần ông Luân, xoa xoa đầu ông ta ở đúng cái góc mà ông ta đang đứng, cứ như đoạn video này đã xây dựng trước một đoạn khuất ở đó chờ sẵn, và chỉ phù hợp khi có người ở bên ngoài đứng vào vậy.

Rồi bất chợt cái hình trong video bóp vào cổ ông Luân, rồi bẻ cổ ông ta.

Crắc!

Long trợn mắt kinh hãi, hoảng hốt ú ớ:

– Không!

Những nhân vật trong video như nghe thấy âm thanh của Long thì bị chú ý, chúng đột nhiên đồng loại quay mặt nhìn về phía Long, và cái cổ của ông Luân đã gãy dập đang chảy xuống những dòng máu tươi. Ông ta chết trợn trừng mắt với vẻ kinh hãi như không tin, những cũng có một chút cảm giác gì đó như đã giải thoát vậy.

Còn Long thì lúc này đã tắt lịm tiếng không nói được câu nào. Các nhân vật trong đoạn video kia lập tức bổ nhào về phía anh. Anh không còn kịp suy nghĩ gì nữa mà chỉ biết túm lấy tay Kiều Nhi kéo cô chạy trốn khỏi chỗ này.

Ngay tại chỗ bàn phím vi tính, những phím chữ vẫn được gõ đều đều như trước đây. Dù ông Luân đã không còn ngồi ở đó, nhưng bàn phím vẫn được thả đều đều. Câu chuyện vẫn đang được tự sáng tác, đúng theo như lời Đào Ngọc Lâm nói. Không gì có thể dừng nó lại khi nó đã bắt đầu.

Lách cách!

Tiếng bàn phím gõ đều đều vang vào trong đầu của Long. Anh cứ cắm đầu cắm cổ kéo theo Kiều Nhi chạy mà chẳng hề quan tâm xem sau lưng mình đang có thứ gì. Những vệt sáng cứ kéo dài từ tầng hai đuổi xuống tầng một, đuổi theo Long không dứt.

Kiều Nhi thở dốc, chạy được một đoạn đến đầu phố Kim Tiền là cô đã không thể chạy thêm được nữa. Cô giằng tay mình ra khỏi tay Long rồi nói:

– Bỏ mặc em, anh đi đi…

Long vùng vằng không buông, nhưng Kiều Nhi đã gạt phăng tay anh ra rồi chạy ngược lại.

Long kinh hãi kêu lên:

– Kiều Nhi…

Nhưng cô đã chạy đi mất bóng, và thụt sâu vào con ngõ nhỏ. Chỉ ngay sau đó hai nhịp thở, Long đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Kiều Nhi, tiếng kêu hết sức ghê rợn giống như cô bị ai đó thọc vào cuống họng vậy.

Long hoảng sợ chỉ trực ngất lịm đi, đúng lúc ấy những vệt ánh sáng ở cuối con ngõ dần dần xuất hiện. Chứng tỏ rằng nó sau khi sát hại Kiều Nhi thì vẫn chưa hề dừng lại. Long cố sức quay đầu chạy trối chết. Anh ngửa đầu nhìn lên trời, chỉ cầu mong sao cho lúc này có một chiếc taxi nào đi ngang qua.

Càng chạy Long càng cảm thấy thấm mệt, mặc dù anh đã không nhìn thấy vệt sáng nữa, nhưng anh vẫn luôn có một loại cảm giác có một thứ thế lực vô hình nào đó đang bám đuổi không dứt, rằng chỉ cần anh ngừng lại một phút thôi là lập tức sẽ bị thứ đó nhấn chìm.

Két!

Bình luận

bình luận

TRANG

1 2
Truyện mới hơn
Truyện cũ hơn

BÌNH LUẬN