Cô Yến

Bà xuất hiện tại nhà chúng tôi đúng vào buổi sớm ngày giỗ lần thứ 8 của mẹ tôi. Bố tôi tỏ ra vồn vã, xen lẫn chút bối rối. Còn vợ chồng tôi tỏ ra lạnh nhạt và miễn cưỡng. Mặc dù vậy bà vẫn giúp bố con tôi nấu cỗ mà không hề tỏ thái độ gì.

Về Nhà
Túi gạo của mẹ
Em gái tôi

 

 

Phải công nhận bà nấu ăn rất khéo khiến vợ tôi vô cùng ngạc nhiên và thán phục. Khi buổi giỗ tan, khách khứa ra về hết bà giúp bố con tôi thu dọn bát đĩa gọn gàng. Lúc mọi việc đã xong bố bảo vợ chồng tôi :

– Hai con vào đây bố có chuyện muốn nói với các con. Tôi không mấy hào hứng nhưng vợ tôi đã kéo tay tôi và bảo nhỏ:

– Thôi mình cứ vào nghe bố nói gì ?

Khi chúng tôi đã yên vị bố tôi liền nói:

– Các con thấy rồi đấy, mẹ mất đã 8 năm các con thì ở thành phố, cả năm mới đưa nhau về một hai lần. Bố cũng đã già cần có người bầu bạn. Cô Yến đây là giáo viên cấp 3 cũng đã nghỉ hưu nhà ngoài thị trấn. Chồng cô mất đã lâu, con gái cô là tiến sỹ lấy chồng và đang sinh sống ở bên Pháp, bố và cô quen nhau đã lâu lại cùng cảnh ngộ nên cảm thông với nhau. Bố muốn đón cô về chung sống để cùng trông nom nhau lúc tuổi già.

Nghe vậy tôi không hề ngạc nhiên nhưng cũng chưa biết nói ra sao nên vẫn im lặng. Thấy chúng tôi không nói gì cô Yến lên tiếng:

– Cô và bố các cháu quen nhau đã lâu. Cô không còn họ hàng thân thích gì. Cô thấy giữa hai người có chung hoàn cảnh nên muốn đến với nhau để đỡ đần nhau lúc già cả, khi đau yếu thế thôi chứ cô cũng không có ý lợi dụng gì. Cô có lương hưu, vậy nên cô sẽ không làm phiền gì đến các cháu đâu.

Thực tình tôi không muốn hai người về ở với nhau nhưng thấy thái độ cũng như lời nói và nhất là những việc làm của cô suốt buổi sáng, lòng tôi bỗng trùng xuống. Tôi đưa mắt nhìn vợ như dò hỏi ý tứ thì gặp ánh mắt vợ cũng vừa liếc sang. Tuy chưa mấy đồng thuận nhưng rồi tôi cũng ngập ngừng lên tiếng :

– Bố và cô nói thế cũng thật khó cho chúng con. Nếu nói không đồng ý thì chúng con mang tội ích kỷ, mà nói đồng ý ngay thì e là hơi vội vã. Vợ chồng con cũng chỉ biết nói vậy thôi còn tùy bố và cô !

Nghe tôi nói vậy bố tôi tỏ ra bối rối, mãi rồi ông cũng nói:

– Bố và cô sẽ cố gắng không làm ảnh hưởng gì tới các con và các con yên tâm không phải lo lắng gì cho bố cả!

Từ đó cô Yến dọn đến ở cùng bố tôi. Bố tôi mừng vô cùng. Cô Yến là người nề nếp và sống rất tình cảm. Thân hình mảnh mai, tuy đã 57 tuổi nhưng trông cô rất trẻ và xinh đẹp. Cô kém bố tôi 3 tuổi. Cô nấu ăn rất ngon. Mỗi lần vợ chồng tôi đưa con về chơi cô đều tự tay đi chợ mua sắm đồ ăn rồi về lại tự tay nấu nướng. Hẳn bố tôi đã kể cho cô biết những món ăn mà tôi thích như cá nấu măng chua, ốc đồng nấu chuối xanh…nên lần nào tôi về chơi cô cũng phóng xe ra mãi chợ thị trấn cách nhà 5 km để tìm mua những đồ tôi thích về nấu. Cứ thế từ những việc làm nhỏ như vậy cô dần chiếm được tình cảm của vợ chồng tôi.

Công việc làm ăn của vợ chồng tôi cũng vô cùng thuận lợi. Tôi được thăng chức phó tổng giám đốc, còn vợ tôi lên trưởng phòng tài chính. Chúng tôi bận bịu công việc tối ngày, một năm cùng lắm cũng chỉ về nhà trong dịp giỗ mẹ tôi và dịp tết nguyên đán mà thôi. Có lần trên đường về vợ tôi bảo:

– Công nhận bố có con mắt tinh đời thật đấy. Về già lại trở thành đức vua, có bà hoàng hậu xinh đẹp, đảm đang chăm sóc chu đáo. Nhà cửa lúc nào cũng được quét dọn, sạch bóng, phòng khách và phòng ngủ đều lắp điều hòa, rồi lắp mạng intenet, hai ông bà còn mua cả điện thoại thông minh dùng nữa, nghe nói toàn tiền của con cô Yến gửi cho cả đấy.

Nghe vợ nói mà lòng tôi không khỏi áy náy và day dứt. Phải chăng lương tâm trong tôi đã thức tỉnh? Tôi tự đặt ra hàng trăm câu hỏi. Mình đã làm gì cho bố nhỉ? Bao năm bố vất vả làm lụng nuôi mình ăn học mình đã bao giờ quan tâm tới bố chưa? Sao mình ích kỷ thế ? Chưa kể nhiều khi bố ốm đau mình cũng chỉ gọi điện về hỏi qua quýt vài câu trấn an rồi thôi… Điều duy nhất khiến tôi thấy mình được an ủi đôi phần đó chính là việc đồng ý cho cô Yến về chung sống cùng bố. Bao năm bố sống độc thân giờ có người bạn tâm giao về chung sống, bố như trẻ lại vài tuổi. Cô Yến thích chơi hoa, nên mảnh vườn trước cửa ngoài mấy luống rau, cô dành một nửa trồng các loại hoa. Vì thế mảnh vườn nhỏ luôn rực rỡ sắc hoa… Tôi cứ nghĩ miên man, nửa tự trách mình, nửa thầm cảm ơn cô. Lần ấy tôi bàn với vợ:
– Hè này con gái đã vào cấp 3 rồi anh đã hứa sẽ cho con đi chơi một chuyến, hay là mình mời cả ông bà đi cùng, em nghĩ sao?

Chỉ nghe vậy vợ tôi đã nhào đến ôm lấy cổ tôi rồi nói với giọng nũng nịu:

– Sáng kiến hay! Vợ duyệt cả hai tay, hai chân luôn nha!

– Để anh hỏi mấy cậu bạn bên công ty du lịch xem có tou nào hợp lý mình sẽ đi!

– OK ! Vậy chồng lo chuyện chọn tou nha. Và nên thông báo sớm cho ông bà trước để họ biết còn chuẩn bị.

– Tốt nhất để anh hỏi tou đã rồi về tận nhà mời ông bà. Người già cần trịnh trọng, bố thì còn dễ chứ cô Yến thì chưa biết thế nào đâu.

– Vâng em hoàn toàn đồng ý. Chủ nhật này cả nhà mình về luôn.

Chúng tôi lên kế hoạch cụ thể và chi tiết cho chuyến đi và có hai lựa chọn. Trước khi về, vợ tôi đi siêu thị chọn mua cho cô Yến 2 bộ áo dài. Còn bố tôi thì 2 bộ âu phục. Bữa cơm trưa ấy vui vô cùng. Bố tôi vừa nhâm nhi ly rượu vang tôi mang về vừa đọc cho mọi người nghe bài thơ mà ông vừa viết tối qua. Nhân lúc đang cao trào như vậy, tôi nháy mắt cho vợ. Vợ tôi đứng dậy trịnh trọng nói:
– Thưa bố mẹ ! Kể từ khi mẹ về ở cùng bố, chúng con bận nhiều việc chưa có lúc nào quan tâm đến bố mẹ được. Năm nay nhân cháu Bích vào cấp 3 nên hè này chúng con muốn đưa cả nhà mình đi du lịch một chuyến. Ý bố mẹ thế nào ?
Ngồi bên cạnh bố, tôi để ý khi nghe vợ tôi gọi hai tiếng bố mẹ… mắt cô Yến bỗng sáng lên và vài giây sau thì ầng ẫng nước. Cô ý từ quay ra sau lấy khăn lau vội những giọt nước mắt. Bố nhấp ngụm rượu rồi nhìn chúng tôi nói:

– Con nói vậy bố rất vui và cảm ơn. Nhưng đi đâu, đi bao lâu? Có tốn kém không? Các con phải nói cho bố và cô rõ đã !

– Ôi bố không phải lo. Có hai tou để bố mẹ chọn. Một là đi Hàn Quốc, hai là đi Đà Lạt. Bố mẹ thích đi tou nào bảo để chúng con đặt vé là xong ạ ! Xin mẹ cho chúng con biết ý kiến trước ạ!

Nãy giờ cô Yến vẫn ngồi lắng nghe và lặng lẽ dùng khăn lau khóe mắt. Khi nghe vợ tôi đề nghị cô quay sang bố tôi như thăm dò ý tứ. Rồi cô nhỏ nhẹ:

– Các con đã nói vậy mẹ cũng rất cảm ơn, nhưng đi hay không, mẹ để bố các con quyết định. Mẹ chỉ nói thế này. Hiện các con còn đang công tác, tiền bạc cũng chả dư giả gì, nên các con chi tiêu cần tiết kiệm, đừng phung phí quá, phòng khi bất trắc, đời người không ai nói trước được điều gì.

– Chúng con muốn đưa ông bà đi Hàn Quốc một chuyến, còn Đà Lạt mình đi lúc nào cũng được mà. – Tôi năn nỉ.

– Cô Yến nói rất trùng với suy nghĩ của bố. Cô vẫn nhắc bố là “mình chả giúp gì cho các con thì cũng đừng nên tiêu phá tiền bạc của các con, chúng còn trẻ, đời còn dài, mình cần tiết kiệm giúp chúng tý nào đỡ tý đó”. Câu nói ấy của cô hôm nay bố mới nói để các con hiểu tấm lòng của cô đối với bố con ta. Vậy bố quyết định cả nhà đi Đà Lạt!

Trước câu nói đó của bố chúng tôi không còn biết nói gì hơn. Vợ tôi lấy túi đồ và kéo cô vào buồng để thử. Cô mặc vừa như in, cô cứ tấm tắc khen vợ tôi khéo chọn đồ, chọn màu. Rồi cô ôm chầm lấy vợ tôi và bật khóc. Cô nói:

– Ôi mẹ thật tốt phúc mới có được con dâu thế này!

Vợ tôi cũng rơm rớm nước mắt. Giây phút đó như thắt chặt thêm tình cảm của cô với chúng tôi.

Trở về nhà chúng tôi đặt tou đi Đà Lạt đúng như đã bàn. Theo kế hoạch bố và cô Yến sẽ đi taxi xuống thẳng sân bay, chúng tôi sẽ gặp nhau tại đó. Nhưng than ôi ! Chuyến taxi của bố và cô Yến đã không đến được nơi chúng tôi chờ đợi! Do vượt ẩu tài xế đã gây ra tai nạn. Bố và cô Yến bị thương. Chúng tôi vội thuê xe đến bệnh viện. Khi đến nơi, thì thấy bố tôi bị gãy chân trái và bị ngất không còn biết gì, còn cô Yến nhẹ hơn nên còn tỉnh táo, thấy chúng tôi đến, cô nói:

– Các con lo cứu chữa cho bố. Còn không phải lo gì cho mẹ cả, mẹ thấy vẫn ổn.
Tôi đau đớn nhìn hai người nằm trong 2 phòng cấp cứu, tiên lượng của bác sỹ tình hình của cả hai khá nguy kịch ! Tôi tìm gặp anh bạn là trưởng khoa nhờ giúp đỡ, do quen biết nên hai người được đưa sang phòng chăm sóc đặc biệt. Sau một tuần thì cô Yến đã bình phục tự đi lại chăm sóc mình và coi cả bố tôi nữa. Chúng tôi phần nào cũng đã yên tâm hơn. Thấy chúng tôi cả tuần ở viện, cô liền bảo:

– Thôi mẹ cũng đã ổn định rồi, hai con cứ về nhà đi làm. Bố đã có mẹ trông, cứ chiều hướng này chắc cũng chỉ mươi ngày nữa là được ra viện.

– Thôi đằng nào chúng con cũng nghỉ phép, chúng con sẽ ở đây trông coi bố mẹ.
Cuối tháng ấy bố và cô Yến được ra viện. Tuy nhiên, bố vẫn phải bó bột 5 tháng mới tháo. Vậy là sau khi ra viện cô Yến lại là người ngày đêm chăm sóc bố. Trong bữa cơm mừng bố tháo bột, bố tôi đã khóc và bảo chúng tôi:

– Bố thật sự biết ơn cô Yến. Suốt nửa năm qua nếu không có cô chắc gia đình ta cũng không thể được như hôm nay. Từ nay về sau bố muốn các con hãy luôn trân trọng và đối xử thật tốt với cô.

Trong giây phút xúc động ấy cô Yến nói với chúng tôi:

– Mẹ cảm ơn các con! Đúng là đời người họa phúc bất thường, các con hãy sống hòa thuận vui vẻ, nên lo xa mọi sự. Mẹ không phải mẹ đẻ của các con nhưng mẹ rất yêu thương bố và các con! Mẹ có cuốn sổ tiết kiệm, đó là tiền mẹ bán ngôi nhà ngoài thị trấn và tiền mẹ dành dụm, tháng trước mẹ đã chuyển tên cho cháu Bích. Số tiền đó đủ cho nó ăn học đến hết đại học. Các con hãy chăm sóc cháu chu đáo.
Vợ tôi ôm choàng lấy cô òa khóc. Tiếng vợ tôi nghẹn ngào :

– Mẹ ơi! Mẹ tốt với chúng con quá ! Chúng con hứa từ nay về sau sẽ chăm sóc chu đáo cho bố mẹ!

Cô đỡ vợ tôi ngồi xuống ghế và bảo:

– Thôi đừng khóc nữa, âu cũng là tai nạn bất thường, may mà còn nhẹ.– Bà cười, nụ cười đôn hậu.

Rồi cô vào thay áo dài để ngồi vào mâm tiệc. Cô cứ khen vợ tôi khéo chọn nên cô rất ưng hai bộ áo dài! Trông cô mặc áo dài rất trẻ và xinh đẹp.

Cô ngồi xuống ghế, bố tôi quay sang trìu mến ôm cô vào lòng. Tôi nhìn những giọt nước mắt còn vương dài trên gương mặt rạng rỡ của ông, tôi hiểu ông đang rất hạnh phúc ! Con Bích chớp cơ hội chụp lại khoảnh khắc đó. Nó bảo sẽ đưa lên facebook và lấy tiêu đề là: “Ông bà em”!

Phố Đu ngày 19/5/2019

 

                                                                                Đ/C: Bùi Nhật Lai

Tiểu khu Cầu Lân – TT Đu

Phú Lương – Thái Nguyên

ĐT: 0978719403

 

 

 

Bình luận

bình luận

Truyện mới hơn
Truyện cũ hơn

BÌNH LUẬN