Hối hận không? Tôi có! Nhưng anh không!

Tách...tách... hắn khóc, nhưng khóc vì điều gì, hắn không biết. Từng kí ức vụn vỡ từ từ ghép lại trong đầu hắn, từ lần đầu tiên gặp cô, hắn biết cô yêu hắn nên hắn đã lợi dụng cô, nhưng cũng vì cô là người duy nhất cho hắn được cảm giác thấu hiểu. Từng mùi vị của món ăn cô làm, hắn như nhớ rõ ra. Từng cái ôm, từng câu nói, từng nụ cười. Cô thật đẹp. Hình như hắn đã yêu cô hay phải chăng hắn vẫn yêu cô...từ đầu...

Chuộc lương tâm
Chuyện của Ánh
Mộ trọc

“Tiên Tiên, cuối cùng cũng gặp lại em rồi…”

“Xin chào! Cho hỏi anh là ai? Và đến tìm ai?….”

————-

“Cô nghĩ cô là ai? Cô là cái gì trong nhà này? Cô nên nhớ cuộc hôn nhân này tôi không có muốn, và cô tôi cũng không có cần. Giấy tờ tôi cũng đã làm xong rồi chỉ cần cô kí vào thôi. Yên tâm, tôi cũng không phải là kẻ bạc tình, bạc nghĩa, dù gì chúng ta cũng đã là vợ chồng, theo tôi nhớ không nhầm thì cũng được 5 năm rồi thì phải nên nếu cô đồng ý ly dị trong hòa bình và không đụng gì đến cô ấy, tôi sẽ nhân nhượng để cho cô một khoản, đi về mà chăm sóc cho ông già bệnh tật nhà cô, ít ra từ nay đến cuối đời cũng không lo thiếu ăn.” – Hắn, Triệu Phong Đằng luôn phũ như thế, à không phải chỉ với cô thôi, hắn chỉ phũ với cô như vậy, còn với cô ta hắn luôn dịu dàng ấy thôi.

Cuộc hôn nhân này vốn dĩ ngay từ đầu đã không nên diễn ra, trái tim này của cô đáng nhẽ ra không nên trao cho hắn… Ban đầu hắn đến bên cô vốn dĩ chỉ có lợi dụng, lợi dụng để hắn có tiền, có quyền, có thế… vốn dĩ cô không nên gặp hắn để giờ đây tan cửa nát nhà, mẹ cô bị bức đến đường cùng phải tự vẫn, ba cô đột quỵ tim phải vào viện đến giờ và liên tục vẫn bị những cơn đau kéo dài không dứt. Là hắn, do hắn, tại hắn, đã lợi dụng cô để cướp đi hết tất cả mọi thứ… không đúng, ngay từ đầu là lỗi của cô, do cô đã động thứ chân tình giả tạo nơi hắn…

————-

Cũng chẳng biết từ lúc nào mỗi bữa trưa cô làm cho hắn trở thành món đồ tình cảm cho hắn và cô ta, ân ân ái ái, chẳng biết từ lúc nào hắn không còn bên cô mỗi đêm. Cô nghĩ hắn bận bịu với công việc, nhưng nực cười thay sự bân rộn của hắn là ở bên cạnh cô ta – Phùng Diệu An-cũng là cô bạn thân thuở nhỏ của cô. Ông trời cũng thật biết đùa người mà, người mà cô tin tưởng thì phản bội lại cô, người mà cô trân trọng hãm hại cô cùng đứa con trong bụng, người mà cô yêu ruồng bỏ cô… cả cuộc đời này cô chỉ mong bên hắn-chàng trai thư sinh tuy nghèo nhưng luôn dịu dàng bên cô, hiểu cô nhưng đâu ai cho cô, có lẽ kiếp trước cô đã tạo nhiều nghiệp nên kiếp này mới thành ra như vậy.

————

“Anh à, chị ấy muốn hại em, chị ấy làm thức ăn rất mặn, chị muốn hại thận của em đâu mà…”

“Anh à, chị ấy không cho em vào phòng anh, đó là phòng của chúng ta mà anh nhỉ…”

“Anh à, chị ấy đe dọa em, không cho em đến gần anh, không cho em bên anh, nhưng thiếu anh thì em biết sống sao…”

Anh à, anh à, rồi lại anh à… cứ mỗi câu anh à ấy lại là một câu chuyện vô cùng sáng tạo mà cô ta bịa ra. Cũng phải công nhận rằng khả năng sáng tạo của cô ta vô cùng lớn, và cũng khâm phục hắn khi nghe đi nghe lại một câu như vậy mà không biết chán. Và cứ mỗi câu anh à ấy, cô lại bị nhốt vào nhà kho, không cho ăn không cho uống, rồi đến khi cô ta đói lại thả cô ra để phục vụ, để xem hai người họ mặn nồng, ân ái. Cô bị hắn sỉ nhục, bị hắn ép buộc, trước mặt tình nhân của gã. Cũng phải thôi, hình hài của mình mà hắn còn không cho nhìn thấy mặt trời thì cô đã là gì chứ. Và cô phải làm theo thôi, không làm thì lấy tiền đâu cho cha chữa bệnh nữa đây.

————-

Đơn ly dị được đưa ra sau một lần nữa là câu ‘anh à’ ấy, “anh à, chị ấy nói em không xứng với anh, nó em là tiểu tam..”. Ồ, chả nhẽ không phải vậy à? Lý do đó mà cũng nói ra được, nhưng thật nực cười rằng hắn xót, hắn thương. Phải rồi, số năm cưới nhau không nhớ, kỉ niệm ngày cưới không quan tâm, sinh nhật vợ là cái gì, nhưng những gì về ả ta thì hắn nhớ. Vậy thôi còn gì để níu kéo nữa, ly dị tốt hơn cho cả ba. Đúng lúc này thì cô nhận được một cuộc điện thoại, ba cô mất. Cô như chết sững, nhưng hắn lại cảm thấy niềm vui nhe nhói. Hắn nghĩ mình bị điên, cố gạt bỏ suy nghĩ và an táng cho cha cô nể tình ông già từng mang cả gia tài trao mình.

Vậy là hết, điều để cô sống đến giờ phút này đã hết, cô như tấm bèo trôi, còn ly dị nữa là cô không còn gì cả, mà có lẽ cô đã không còn gì từ lâu.

————–

“Lý Tiểu Tiên đâu rồi?”_hắn hỏi trợ lí của mình.
”Dạ cô ấy vừa ghé qua đây, lúc đó chủ tịch đang họp, cô ấy còn đưa cho chủ tịch một phong thư cùng một tệp tài liệu, tôi đã để sẵn trên bàn của ngài rồi.”_thư kí đáp.

“Uh”_hắn đáp rồi thong dong mở chúng ra như sẽ chẳng có gì ảnh hưởng tới hắn. Nhưng hắn đã lầm…

“Gửi anh, người em đã từng yêu.

Anh à, từ lúc gặp em đến giờ đã có lần nào anh rung động với em dù chỉ một lần hay không? Chắc là không đâu nhỉ, anh yêu cô ta vậy mà. Em biết anh chỉ lợi dụng em, ngay từ đầu đã vậy rồi, nhưng em không ngờ anh tàn nhẫn hơn em tưởng. em chỉ còn biết tự trách mình chứ còn trách ai được nữa đây. Nhưng anh à, em yêu anh bằng cả trái tim của mình, yêu hơn những gì anh có thể nghĩ, chí ít đã từng như vậy. Còn anh thì sao, đưa cô ta về nhà một cách công khai, bên cô ta trắng trợn, cùng cô ta ức hiếp em. Anh có từng nghĩ đến cảm xúc của em chưa? Anh đã từng một lần nào hỏi em có đau không, dù chỉ là trong thâm tâm cũng được chưa? Tất nhiên là không rồi, anh bận mà, bận bên nhân tình của mình. Anh à cô ấy là bạn thân của em đấy, anh là chồng của em đấy, làm như vậy hai người không thấy có lỗi với em sao? Em vẫn luôn thắc mắc rằng tại sao anh lại chọn em mà không chọn bất kì một ai khác. Nhưng từ đầu là do em sai, thôi thì em đành chấp nhận vậy. Dù gì cũng chúc cho anh và cô ấy có thể hiểu nhau bởi hai người là cùng một đồng loại mà. Em không hối hận về những gì mình đã làm, không hối hận vì đã yêu anh, nhưng nếu có thể qua lại, em không bao giờ muốn yêu anh nữa. Vĩnh biệt…

Người từng coi anh là tất cả.”

Tách…tách… hắn khóc, nhưng khóc vì điều gì, hắn không biết. Từng kí ức vụn vỡ từ từ ghép lại trong đầu hắn, từ lần đầu tiên gặp cô, hắn biết cô yêu hắn nên hắn đã lợi dụng cô, nhưng cũng vì cô là người duy nhất cho hắn được cảm giác thấu hiểu. Từng mùi vị của món ăn cô làm, hắn như nhớ rõ ra. Từng cái ôm, từng câu nói, từng nụ cười. Cô thật đẹp. Hình như hắn đã yêu cô hay phải chăng hắn vẫn yêu cô…từ đầu…

———–

Bên trong còn một tờ giấy, là giấy ly hôn, đã có chữ kí của cô uốn lượn nhưng rất rõ ràng. Còn một cái USB nữa… mở ra thì mới biết đây là tất cả những gì tình nhân của anh đã làm đối với cô: “Con đĩ, cô ăn của vợ chồng tôi đấy, tiền chữa bệnh cho cha cô là của vợ chồng tôi đấy, có ý kiến à ủy khuất sao? Cô có quyền đó à? nhưng mà nói đi cũng phải nói lại là do cô và anh ta tạo nghiệp nên mới gặp phải tôi, tôi đã để ý hai người từ lâu và tôi quyết dành lấy, giờ thì được rồi, giờ tôi có tiền có thế, hơn cô rồi nhá…. Lại đánh thua rồi, con kia, đi lấy tiền về đây cho tao, tao không biết mày làm cách nào cứ lấy được tiền của thằng cha đó về đây là được, mà thôi để tao đi, đỡ vướn chân vướng tay cái của nợ như mày, nhớ đấy tao cấm mày nói cho nó không thì đừng có hỏi tại sao cha mày chết sớm… Tao nói cho mày biết này, của nợ như mày sớm thôi sẽ bị vứt đi thôi, đứa con của mày nữa tội nghiệp nó khi chết dưới tay tao, nhưng là số của nó thôi khi có người mẹ là mày….”

Xem xong đôi bàn tay hắn siết chặt, đáng hận, nhưng cô viết anh và ả là cùng đồng loại, phải chăng với cô anh chẳng khác vậy là bao.

Suốt những ngày sau đó, anh như lục tung cả thành phố này lên nhưng bóng dáng cô vẫn không thấy, tin tức về cô thì không thấy tăm hơi. Nhưng anh không từ bỏ, vẫn tìm và tìm, anh tin cô còn sống, chỉ là cô không muốn gặp anh thôi. Mang trong mình hi vọng ấy, anh tìm cô, thật may đến một ngày tin tức ấy cũng đến. Cô ở một vùng nông thôn cách đây rất xa…

———-

Hình như cô vừa nhặt xong đống lá thuốc này, có vẻ khá mệt nên cô đã ngủ thiếp đi. Anh ngồi xuống bên cạnh ngắm nhìn gương mặt cô thỏa cho bao lâu rồi không gặp hình hài nhớ nhung.

“Phong Đằng” bất chợt cô cất tiếng, hình như là nói mớ nhưng anh vui lắm, cô vẫn còn nhớ tên anh, vẫn còn nhớ anh, vậy chắc cũng sẽ còn yêu anh…

Một lúc sau, cô tỉnh giấc, anh chỉ muốn đến ôm cô thật chặt:

“Tiên Tiên… em tỉnh rồi à…”

“Xin chào! Cho hỏi anh là ai? Và đến tìm ai?….”

Như tiếng xét đánh ngang tai, cô quên anh, cô không nhớ anh, nhưng rõ ràng vừa rồi cô vừa gọi tên anh mà, không thể nào như vậy được. Cô đang lừa anh, anh hại cô giờ cô đùa anh tí thôi, đúng rồi, chắc chắn là vậy…

“Đừng đùa nữa nhóc à, em vừa gọi tên anh xong mà…”

“Xin lỗi, nhưng tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không? Tôi là Trần Nhất Bá, là chồng của cô ấy.”-một người đàn ông lạ bước đến.

————-

“Có phải anh là Phong Đằng?”

“Đúng vậy, là tôi. Đã xảy ra chuyện gì? Cô ấy vừa gọi tên tôi trong mơ nhưng sao cô ấy không nhớ tôi? Còn anh là ai? Sao lại nhận là chồng của cô ấy? Tôi mới là chồng của cô ấy.”

“Bình tĩnh đi. Cô ấy bị tai nạn xe, mất hết trí nhớ. Tôi đã điều trị cho cô ấy, dùng mọi cách nhưng vẫn không hiệu quả, có lẽ đó là những kí ức đau buồn, và cô ấy không muốn nhớ lại. Cô ấy hay nói mớ, tên anh, rồi lại khóc, nhưng tuyệt nhiên khi tỉnh lại cô ấy không nhớ một chút gì cả. Tôi nghĩ thực sự cô ấy không muốn nhớ lại. Và tôi nghĩ nếu kí ức đó không đẹp thì đừng bắt cô ấy phải nhớ lại, tôi không muốn cô ấy phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa. Giờ cô ấy tên Tiểu Thiên và là vợ của tôi, chúng tôi đã có một đứa bé gái, rất dễ thương .”

Cô ấy không muốn nhớ lại. Cô ấy muốn quên anh. Phải rồi, có tốt đẹp gì những kí ức ấy, cô ấy không muốn nhớ lại cũng đúng thôi. Tốt nhất nên để cô ấy quên đi.

Đứng từ xa nhìn cô ấy hạnh phúc bên gia đình mới, anh chỉ còn biết chúc phúc cho cô. Đúng là ngay từ đầu hai người đã xác định rằng không cùng một thế giới…

“Cảm ơn em vì đã đến bên anh cho anh biết thế nào là yêu thực sự. Cảm ơn em đã rời xa anh để anh biết thế nào là nhớ nhung một người. Em à, anh hối hận vì tất cả những gì mình đã làm, nhưng sẽ không bao giờ hối hận vì mình đã yêu em…”

Bình luận

bình luận

BÌNH LUẬN