Bí ẩn cuộc đời của nhà tiên tri Vanga

Chúng tôi, các cháu gái của Vanga, con của em gái và, thường đến thăm bà. Ngay từ lúc còn bé tí, những điều lạ lùng của bà đều không làm chúng tôi cảm thấy lạ, chúng tôi chỉ không hiểu tại sao bà tự nhiên tái nhợt đi, miệng thốt ra những lời khó hiểu, giọng nói bỗng to lên một cách không tự nhiên, thậm chí đầy đe dọa, làm chúng tôi kinh ngạc vì cái sức mạnh tiềm ẩn trong đó. Vào những lúc ấy, nếu có ai trong số hàng xóm đang ở cạnh đó thì thế nào chúng tôi cũng nghe những tiếng thì thào: “Nhỏ mồm, nhỏ mồm, bà ấy phán đấy”. Bác Vanga là nhà tiên tri?

Đại án VN Pharma bán thuốc chữa ung thư giả
Thầy ơi, em yêu anh
Lửa cháy trong rừng hoang

Tôi còn nhớ ngày tôi tròn 16 tuổi. Tôi nhớ bởi vì sau bữa ăn khiêm tốn trong căn nhànhỏ ở Petretrơ, Vanga bỗng hướng về phía tôi và nói – và đó không phải là giọng của bác, mà một giọng ai đó hoàn toàn khác. Những lời nói ấy chẳng liên quan đến những gì xảy ra quanh bàn ăn cả và thực chất chẳng về cái gì cả. Tôi vẫn nhớ rõ lời bác phán: “Cháu lúc nào cũng trong tầm nhìn của ta”. Rồi sau đó bác kể lại rành rọt từng việc tôi làm trong ngày. Tại sao bác lại biết chi tiết như vậy? Tôi sững người. Sau đó, tôi hỏi bác kể những chuyện đó làm gì. Vanga ngạc nhiên, bác có kể gì đâu? Nhưng khi tôi nhắc lại mọi chuyện, bác nói nhỏ: “Không phải bác mà là những người khác, những người luôn luôn ở cạnh bác”. Bác gọi một số trong họ là “sức bé”. Chính họ đã qua bác mà kể lại một ngày của cháu, và còn có những “sức lớn” nữa. Khi họ bắt đầu nói qua bác, bác mất rất nhiều sức, bác trở nên yếu hẳn. “Con ơi. Con có muồn trông thấy họ không?” Tôi kinh hoàng trước những điều vừa nghe, đến nỗi hét lên: “Không! Không đời nào!”. Sau đó hoàn hồn lại, tôi hỏi Vanga: “Chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ là những chấm sáng trong không gian mà thôi, họ giống như những con đom đóm”.

BÌNH LUẬN