Site icon Truyện ngắn

Rùng rợn ngôi nhà 6 người chết ở Thái Bình

Thế nhưng, mới đây, anh Việt đã quay về ngôi nhà hoang của mình, đối mặt với “tử thần”, chấp nhận số phận. Con đường từ triền đê sông Trà Lý đến xóm 9 xã Vũ Tây xuyên qua cánh đồng lúa mênh mông giờ đã đổ bê tông, nhưng cái ngõ, ao, mảnh vườn trước nhà ông Trần Văn Rạng thì mười mấy năm qua vẫn vậy, cỏ mọc um tùm, ngõ chẳng dấu chân, nhà cửa đổ nát. Tuy nhiên, bước chân vào sân, nhìn vào ngôi nhà chính, có cảm giác “bừng sáng”, ấm áp hơn, bởi có sinh khí của người ở. Bao năm qua, những cánh cửa đóng im ỉm, xộc xệch, nhện giăng, rợn người. Tôi gọi váng một hồi, thì thấy người đàn ông dáng đi khật khừ, khuôn mặt không lộ vẻ biểu cảm, bàn tay ‘búp măng’ với những móng tay dài đuột, cầm con dao đi ra từ phía sau nhà. Anh xưng là Trần Quốc Việt, con của ông Trần Văn Rạng mà nhắc đến tên cả xứ này cũng biết, và ai cũng dựng tóc gáy hãi hùng. Dường như đã quá quen thuộc với việc tiếp khách lạ, nên anh Việt chẳng nói chẳng rằng, đi vào trong nhà cất dao, rót cốc nước lọc, để trước mặt khách. Quan sát trong nhà, chẳng thấy có gì giá trị, ngoài chiếc tivi cổ lỗ sĩ để trên chiếc ghế gỗ ở góc nhà. Bộ bàn ghế tiếp cách cũng thuộc hàng “đồ cổ”, thanh ngang cái mất cái còn, ngồi phải nghếch một một bên kẻo mông lọt xuống.

Exit mobile version