Site icon Truyện ngắn

Gái giang hồ – Phận người nơi xứ lạ

Đôi mắt lờ đờ nhìn tôi chơm chớp với đôi môi động đậy không ra lời hướng về Tôi nhìn , rồi lại nhắm nghiền lại. Bạn Tôi hàng ngày phải đút cháo cho em gái ăn , rồi rửa ráy dọn chỗ nằm ,vì ai cũng sợ bệnh Sida nên không ai giúp , được cái sát bờ ao nên dùng vòi nước bơm từ máy bơm ở bể ra phun hàng ngày nên cũng sạch sẽ. Đến hôm chết thì bà con họ hàng , làng xóm đến viếng thì đông đủ , nhưng hôm sau đi đưa đám thì chỉ đôi chục người. Tôi đi cùng bạn đưa cô ấy ra đồng, đoàn người lặng lẽ đi , không một tiếng khóc than ngoài tiếng kèn ai oán độc tấu bài Lưu Thủy Hành Vân của thợ kèn đám nhạc hiếu. Thôi thế ! Cũng là thôi..Một kiếp người.

Exit mobile version