Nhật ký trại giam

Hôm nọ mình có chia sẻ về hoàn cảnh của mình tuổi trẻ có chút nông nổi vấp ngã nên làm phát bản án 7 năm đập vào mặt, trên bài viết ấy khá nhiều bạn muốn mình review lại khoảng thời gian và những điều mình đã trải qua trong trại, nên hôm nay mình quyết định sẽ viết bài về những gì mình đã trải qua theo cảm nhận cá nhân của mình. Mọi chuyện mình sẽ cố gắng kể một cách đầy đủ, súc tích nhưng ngắn gọn nhất. Do time đi làm khá là thất thường nên một tuần mình sẽ viết được 1 - 2 phần nên mọi người thông cảm cho mình nhé.

Đôi mắt người Sơn Tây, thơ tình thời chiến bi thương, lãng mạn
Gặp ma trong bệnh viện
Trần Huy Liệu, cuộc đời một chứng nhân lịch sử

Vì bài này có một số vấn đề nhạy cảm nên mình sẽ chỉ đề cập tới những vấn đề chính, một số góc khuất, một số điều thuộc dạng bí mật ( do mình vô tình được biết chẳng hạn ) thì xin phép cho mình nói qua, có thể sẽ là tránh đề cập đến nếu nó quá nhạy cảm… Và cuối cùng, tuy rất hay tỏ vẻ văn vẻ nhưng văn của mình thì được trên 4 phẩy thôi nên mọi người đừng chê. Phần 1 – Mở đầu Hẳn là nhiều người tự hỏi, tại sao một sinh viên như mình lại bước chân vào cánh cửa trại giam nhỉ.? . Mình là 1 sinh viên bước chân từ tỉnh lẻ lên Hà Nội cách đây mười mấy năm, cái thời điểm mà internet bùng nổ như một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và mình từ bé có một niềm thích thú mãnh liệt với chiếc máy tính và mạng internet. Những năm cấp 3 – tức là tầm 2004 – 2005 mình tiếp cận với internet, và thật sự bất ngờ khi thấy những đứa bạn mình làm được những trang web cá nhân với nội dung chia sẻ nghe nhạc và giới thiệu bản thân. Mình thật sự bị cuốn hút rồi bắt đầu lên Google để tìm hiểu ( thời đó mình cũng hay đọc echip, tạp chí vi tính… Nên cũng sớm biết đến Google ) từ những trang web html với mẫu có sẵn chạy trên những tên miền ( domain) miễn phí. Nhận được những lời khen ngợi từ bạn bè mình cảm thấy thật hãnh diện và vui sướng … Cứ thế, mình lao đầu vào thế giới ảo, nơi mình được mọi người khen ngợi, tung hô… Nơi mình được thể hiện cái tôi của mình – nó khác xa với con người thật của mình – ít ra ngoài, ít tiếp xúc giao tiếp với người lạ, thậm chí là ít nói, lầm lỳ ( theo nhận xét của nhiều người). Cho đến 1 ngày mình muốn làm 1 trang web thật sự tâm huyết, mình quyết định tìm hiểu làm gì để có một cái tên miền .com theo ý mình, rồi mình Google tìm mọi cách cho đến 1 hôm mình đọc được một bài viết hướng dẫn mua tên miền bằng thẻ tín dụng c.h.ù.a. Mình say mê đọc và nó trở thành một từ khóa Google cả tuần đấy của mình. Cuối cùng vào một ngày đẹp trời mình lập được nick trong một diễn đàn UG – (underground ) là C…chua.biz trong một lần open reg nick hiếm hoi sau cả năm hoạt động. Mình bắt đầu choáng ngợp với những thứ ở trong diễn đàn này, người ta chỉ cho nhau từng thứ, từng thứ nhỏ nhất để sử dụng bất hợp pháp những chiếc thẻ tín dụng mua được, xin được một cách khá dễ dàng… Bạn cứ tưởng tượng trên Voz có phát card đt thì trên đó có phát thẻ tín dụng .. Hàng ngày có vô số bài viết, lượng thẻ phát ra cả nghìn một ngày – dù chất lượng không tốt lắm nhưng với những thành phần tập tọe như mình thì nó là cả một biển tài nguyên.

BÌNH LUẬN